Friday, December 15, 2017

QUÊ TÔI ĐÂU ?



QUÊ TÔI ĐÂU ?

Trong những giấc mơ tôi thường tìm về quê hương
Tới Sài Gòn , đi xe đò về Bình Dương
Quê tôi đất đai màu mỡ
Cây trái xum xuê, người đẹp nổi danh
Nhưng tôi không còn tìm được
Quê tôi đâu ?
Láng giềng, chòm xóm
Đình miếu, chùa chiền, nhà tôi
Vườn tược, mồ mả ông bà
ngõ nào cũng bị rào hết
Tường vách cao kín mít, gắn đầy miểng chai
Họ nói toàn tiếng ngoại lai, tàu khựa
Quê không còn nữa, từ bao giờ tới bao giờ
Tim tôi nhói đau, tôi thẩn thờ, ngẩn ngơ
Không sao nghĩ được điều có thể
Tại sao phải như thế
Tôi xa quê, dưỡng nuôi hy vọng
Ngày nào đó vẫn về thấy nơi chôn nhau cắt rún
Hít thở mùi vị quê nhà
Thỏa thuê bên những người quen, bạn bè, họ hàng
Ôi giờ sao xa lạ
Nước còn không? mà quê không còn nữa?
Chương Hà


PHẢI CHI



PHẢI CHI

Phải chi năm 72 , chỉ hứng thêm 1 trái bom, miền bắc đầu hàng
Dân sẽ hết lầm than
Phải chi năm 75 , miền nam thắng, miền bắc được giải phóng
Toàn dân sẽ hân hoan, vui mừng mở hội
Đất nước thanh bình, độc lập, phấn khởi
Xây dựng lại bao mất mát, thiệt thòi
Dân đâu phải lao lý, tù đày; rừng thiêng nước độc vùng kinh tế mới
Đất đai tổ tiên đâu phải đào xới
Dâng dần cho Tàu
Gạo trả nợ hàng năm, dân ăn bo bo, khoai sắn
Đói rách, trở thành bần cố nông, bần cố dân
Nô lệ từng bửa ăn
Lao động lang thang khắp cùng thế giới
Gái Việt đâu phải bán thân làm vợ xứ người nhục tủi
Bao triệu triệu người lưu vong thí thân tìm đất mới
Vì lý tưởng tự do , không chịu nô lệ, tôi đòi
Cuối đầu quy lụy giặc thù truyền kiếp muôn đời
Để đảng trở thành tội đồ dân tộc
Lưu xú với hồn thiêng sông núi
Rồi đây dẫu bị tù đày, hà hiếp, đánh đập hàng ngày
Toà án lương tâm đảng xữ hoài không hết
Dân sẽ vào thời Lê Lợi, Quang Trung ,sẽ vùng lên cứu nước
Vì giống nòi Việt không bao giờ khuất phục, sợ khiếp
Sẽ giết sạch giặc Tàu như bao thời sau trước
Chương Hà



NGỌN NẾN CHO QUÊ HƯƠNG



NGỌN NẾN CHO QUÊ HƯƠNG

Rất nhiều đêm tôi thắp nến
Một nửa cho quá khứ , một nửa cho tương lai.
Nửa quá khứ tôi khóc điêu linh , tang tóc khó nguôi
Nửa tương lai cầu nguyện cho dân tôi, nước tôi
Độc lập, tự do, đời sống an vui
Sớm thoát khỏi lầm than, khổ ải.
Dân tôi vốn sẻ chia nhân ái;
Sống hiền hòa theo vận nước nổi trôi.
Anh hùng , hào kiệt nơi nơi;
Đất nhỏ bé chứa chan hồn dân tộc.
Quý báu dãy giang sơn gấm vóc
Tổ tiên từng khổ công  gầy dựng
Cho cháu con hãnh diện đời đời.
Những ngọn nến lung linh hàng đêm
Cầu mong hồn thiêng tổ quốc nhén nhom nồng ấm mãi tình người.
Chương Hà


NGỘ QUÁ



NGỘ QUÁ
Có “văn hóa” nên em mới biết
Đất nước mình “ngộ” quá phải không?
Tên to nào cũng thuộc nằm lòng
Đem nước bán mà ăn cả đảng
Đem hết nước thế, cầm, cho mướn
Chưa giống nào như vậy thế gian
Dân đói khổ khó tiếng rên oan
Ác với dân, đảng hèn với giặc
Đội quan thầy, cuối đầu khuất phục
Chúng giựt dây, bắt bức đủ điều
Kết anh em, quỳ lạy giặc Tàu
Mưu đồng hóa đời đời không đổi
Nô lệ Hán ngàn năm còn đó
Máu cha ông đổ giữ cơ đồ
Để bao thời độc lập tự do
Nuôi khí thế cang cường dân tộc
Em nói được điều dân uẩn khúc
Còn người hết ngu muội , tối tâm
“Ngộ” đứng lên bày tỏ nỗi lòng
CH 10-2016


NẾU HỒN TÔI CHUÔNG GIÓ


NẾU HỒN TÔI CHUÔNG GIÓ

Nếu hồn tôi chuông gió
Ngân nga tận ngàn trùng
Vọng rừng hoang,núi độc
Dội biển sâu, trời xanh

Xó  trại tù cải tạo
Góc hoang đảo khốn cùng
Hồn chuông đem sức sống
Tiếng chuông mang hy vọng

Người lành bị cướp đất
Dân nói bị bịt mồm
Lính tàn phế vất vưởng
Đọa đày tù lương tâm

Nếu hồn tôi chuông gió
Tôi rung dội không ngừng
Xoa rên than ngoắc ngoải
Người vô tội khẩu cung

Khóc mạng người lính trận
Giữ nước thà chết vinh
Ngạo tham quan hèn mạt
Bán nước mong cầu danh

Hồn chuông tìm an ủi
Bao cô thế ức oan
Hòa giọng đòi quyền sống
Ru tiếng gọi quê hương

Tôi rền vang điệu nhạc
Khúc bình Ngô quân hành
Hồn tôi nhập hồn nước
Cùng dân tôi một lòng

Chuông gióng rền tâm huyết
Gió góp lửa quê hương
Thắp tự do dân chủ
Thổi rộn ràng non sông


Chương Hà 

NẾU ANH CÒN NGU MUỘI



NẾU ANH CÒN NGU MUỘI

Hơn bảy mươi năm nếu anh còn ngu muội
Không hiểu tên cỏng rắn cắn gà nhà.
Đem đất nước bán không tha , cho kẻ thù truyền kiếp.
Khoác áo đại đồng, dễ bề tiêu diệt
Cả giống nòi không chỗ dung thân.
Đất nước tiền nhân gầy dựng khổ công.
Cùng đồng đảng ví tổ quốc vào khổ nạn diệt vong.
Cứ tưởng dưới một trăm năm dễ bán ăn
Là dẫn cả ngàn năm nô lệ chi siết.
Vướng vào rồi thảm thiết, khó gở nổi ra.
Đã bao lần tai họa cho nước nhà.
Nay mững cũ làm dân đói khổ, không thể kêu la.
Họ fóm thâu hết mọi thứ của ta.
Thân nô lệ, dù chút đỉnh chung cũng là nô lệ.
Giết dân dần mòn bằng hóa chất độc hại.
Ngã giá trên bàn hữu nghị
để được làm nô lệ tự trị,
nhưng dốc lòng tiêu diệt văn hóa để đồng hóa.
Còn chút lương tri, bạn hãy nghĩ suy cho rõ.

Chương Hà


NẮNG ẤM QUÊ HƯƠNG



NẮNG ẤM QUÊ HƯƠNG

Nắng chứa chan ngoài kia, sao tôi vẫn thấy lòng lạnh lẽo
Phải chăng không là nắng ấm quê hương
Tia nắng dịu dàng dội trên đồng ruộng mênh mang
Ánh nắng mai âu yếm gánh rau, hồng má nàng thôn nữ
Vệt nắng chiều ỡm ờ, mờ chiếc phà bến bắc nhỏ
Hằn nét nhăn nheo, trán đẩm mồ hôi, người phu đạp xích lô
Nắng ấp ôm nấm mồ người lính già hy sinh cho đất tổ
Hong khô giọt lệ mõi mòn người cô phụ trông chồng ngoài biên cương ngăn chặn giặc thù
Nắng vàng hoe hồn nhiên soi ngỏ ngách thành đô
Rọi hiền hòa, tươi tắn phố phường xưa rạng rỡ
Những con đường tự do, nắng lùa qua, chan hòa không bỡ ngỡ
Mừng, xẻ chia nồng nàn đời dân sống bình an
Sao lâu rồi không còn nắng xôn xang
Mà tối ám vây quanh đời lặng lẽ
Nắng vàng ơi hãy đem tôi về chốn cũ
Sưởi lòng tôi, sưởi ấm cả quê hương

CH