Friday, December 15, 2017

TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM



TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

Anh dõng dạc đứng lên
 Xưng tôi là người Việt Nam,
Nếu anh xứng danh hậu duệ Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung
Và bao nhiêu những vị anh hùng dân tộc,
Con cháu dòng giống Lạc Hồng,
Đã vì dân, vì nước hết lòng.
Hơn bốn ngàn năm giữ gìn quê hương bền vững.
Đất nước ta đầy những vị anh hùng,
Cho chúng ta luôn hãnh diện,
Đứng lên làm người Việt Nam.
Bao người vì nước quên mình,
Xả thân cho quốc gia, dân tộc.
Không có đất nước nào trên thế giới,
Có quá nhiều anh hùng thà chết không hàng giặc.
Lưu danh muôn thuở cho con cháu làm gương.
Anh và tôi đứng lên làm người Việt Nam,
Quyết một lòng vì tổ quốc trường tồn.
Đấu tranh cho quê hương thật sự thanh bình, tự do, độc lập.
Làm người dân không đê hèn , khiếp nhược,
Vì chúng ta chính danh  là người Việt Nam.

CH 4-2016

THIÊN TRIỀU CHIẾU CHỈ



THIÊN TRIỀU CHIẾU CHỈ

Đảo Hoàng Sa mầy đã dâng rồi
Còn Trường Sa tao giựt của tụi mầy
Bản Giốc, Nam Quan, tao dời cột mốc
Khi đã thân thiện dạy cho tụi bây bài học, thảm thiết
Tao khai quặng bâu xít
Tao mua đứt phần Hà Tỉnh, Bình Dương
Mướn độc trọng điểm Hải Vân
Lượm chơi núi Bà Nà
Đốn sạch rừng Trường Sơn
Chỗ nào ngon, tụi mầy cứ bán hết
Tiền bán nước, tụi bây ăn tới chết
Tỉ tỉ đô cứ trơ tráo hốt
Ăn chia trọn ổ
Mai mốt chết sợ gì voi tao giày mả tổ
Đúc cho ông cha bây mồ dưới hầm kiên cố
Tượng đồng mầy, mấy kiếp, nước miếng phỉ nhổ , thấm không tới sâu
Con cháu bây mặc sức sang giàu
Đi xứ ngoại thỏa tình lừa đảo
Học hỏi đỉnh cao, thiên triều chánh đạo
Trở về hồ hỡi lạy Hồ tao
Nhớ ông nội mầy họ Mao
Con cháu chắt mầy , sau nầy Tàu Chệt
Một ngàn năm nữa An Nam Bắc thuộc
Trọng , Sang , Dũng ,Hùng sau trước, mau dập đầu chấp lệnh
Cúc cung , phủ phục
Đứa nào dám cãi , tao bắt về quỳ chầu lập tức
Chương Hà


THÊM MỘT NĂM



THÊM MỘT NĂM

Tôi đã xa quê thêm một năm
Tóc giờ càng bạc màu
Hình bóng quê nhà càng in đậm sâu trí nhớ
Cuộc đời tạm dung như không còn tạm bợ
Mất dần ý nghĩa
Trái tim tôi thêm già nua, mòn mõi cùng chai sạn
Một ngày nào đó chỉ còn thoi thóp với tận cùng nỗi nhớ
Tôi thương nhớ quê hương tôi
Những giọt lệ ứa âm thầm, thấm từng đêm tối
Vì tôi vẫn nhất định không đội trời
Cùng loài quỷ dữ
Dầu một ngày không còn có thể trở về quê hương nữa
Nắm xương tàn gởi nơi quê người
Tấm bia dấu dựng tên bằng tiếng Việt
Ngỡ ngàng người lại qua
Thấy ghi người chết xa lạ không có quê nhà
Nét tủi nhục còn hằn sâu trên đá


Chương Hà

THÁNG TƯ TÔI



THÁNG TƯ TÔI

Mỗi năm tháng tư về tôi khóc
Không thể quên ngày vận nước điêu linh
Trái tim đau cứ nhức nhối không lành
Vẫn xót xa thân phận người mất nước
Vậy mà láo quê hương thống nhứt
Từng mảnh đất mẹ cứ dâng dần cho giặc
Giận bọn phản trắc, tủi mình bất lực
Bả lợi danh tối mắt, tội đồ dân tộc
Luồn cúi kẻ thù truyền kiếp
Cố đưa tổ quốc vào họa diệt vong.
Họ có mắt không tròng, đầu óc tối tăm
Cứ vênh váo tự hào đỉnh cao trí tuệ
Lừa dân, cai trị bằng độc tài, khủng bố
Tìm đủ cách hủy diệt văn hóa
Để toàn dân cúi đầu khuất phục bị đồng hóa
Cai nghiệt mấy, mưu đồ gì , rồi trời đất cũng không dung.
Từ ngàn đời vạn sự do thiên
Thuở lập địa số Trời đã dựng
Đất nước Việt Nam đời đời bền vững.


Chương Hà 4/2017

THAM QUAN



THAM QUAN

Có người đầu đảng muốn làm gương
Tới quán góc đường xề ghé ăn
Quả rằng cô quán dọn siêu đậm
Món nầy, món nọ tối dòn ngon

Nên quan móc trả tiền sòng phẳng
Ngửi ngửi đồ cô thêm mấy lần
Cho rằng thơm quá, không hóa chất
Ăn quào chưa thấy chết nhăn răng

Sùm sụp mãi nước lèo chảy sót
Liếm thử tụ nầy qua tụ khác
Đồ tốt quan tốt không ăn quịt
Dưới trên cho đúng chỉ đạo bác.

CH

THỐNG NHỨT



THỐNG NHỨT

Ai nói quê hương thanh bình sao tôi vẫn thấy như ngập tràn khói lửa
Dân tôi chết không bằng súng đạn, mà mỏi mòn, uất hận không nguôi
Tinh thần bị khủng bố từng ngày
Những bắt bớ tù đày, bị đánh càng tới chết
Bị bịt miệng, bị thủ tiêu, bị đụng xe vô cớ
Dẫu chinh chiến, dân còn chút khoảng đời bình yên
Khi thống nhứt, dân càng đói nghèo ,giảy chết
Bị kềm kẹp, không có chút tự do đời sống
Còn tệ hơn kẻ nô lệ thua trận
Gia đình chia rời, dân lao động khắp cùng thế giới
Gái bán mình làm vợ xứ người
Thống nhứt mà đất đai quê hương càng tiêu mất
Thẳng thừng dâng dần cho giặc
Người cầm quyền cùng quân thù cấu kết
Xâu xé loang lổ mẹ Việt Nam
Bức dư đồ rách nát còn đâu
Giết hết đồng bào ruột thịt để giải phóng mau
Rồi giải phóng dân vào tay kẻ thù truyền kiếp
Đau đớn kêu trời sao cho siết
Chương Hà

SAU THẢNG TƯ



SAU THẢNG TƯ

Sau tháng tư ,tháng năm nào để nghĩ
Tháng năm nào ,sống cũng chẵng quê hương
Nuốt hờn căm, tủi thân đời vất vưởng
Ở quê người lòng xa xót đau thương
Giữ góc phố, ngỏ đường trong tâm tưởng
Vọng hồn quê thê thiết mỗi canh trường
Hồn khắc khoải niềm đoạn trường dai dẳng
Chín mươi triệu dân còn khổ ải không cùng
Ngày vái van hết hồn thiêng sông núi
Và tổ tiên từng góp đổ máu xương
Hộ trì đất nước độc lập, tự do, no ấm
Toàn dân Việt Nan thoát hết tai ương

Chương Hà